Khalid's Blog

21/01/10

At the airport
Chuyện ở sân bay
 

I flew from Singapore to Hanoi transiting in HCMC. At HCMC you have to change flights and push your luggage from the international to domestic terminal. I had been traveling for nearly 3 weeks so had a lot of luggage on me. As I was wheeling the trolley on the bumpy pavement between the airports a man came running to me wearing a blue airport staff uniform. He spoke no English but made it clear to me that I had to change trolley's and switch all my luggage from the trolley taken from the international terminal to a trolley used at the domestic terminal. I have been in Vietnam long enough to not get angry with such stupid things so I saw the funny side and did as I was told moving my luggage from one trolley to another. Vietnam has very very low repeat number of visitors compared to other countries in SEAsia. People come to visit the country but only come once. I hope that someone at the airport can get this silly system fixed.


Tôi đã có 1 chuyến bay từ Singapore quá cảnh ở TPHCM về Hà Nội. Tại TPHCM bạn phải đổi chuyến bay và đẩy hành lý của bạn từ ga quốc tế sang ga quốc nội. Tôi đã đi du lịch gần 3 tuần nên đem theo rất nhiều hành lý. Khi tôi đang đẩy xe hành lý trên vỉa hè mấp mô giữa ga quốc tế và quốc nội thì một nhân viên nam của sân bay mặc đồng phục xanh chạy theo tôi. Nhân viên ấy không nói tiếng Anh nhưng diễn tả cho tôi biết là tôi phải đổi xe đẩy và chuyển hành lý của tôi từ xe đẩy dùng ở ga quốc tế sang xe đẩy dùng ở ga quốc nội. Tôi đã sống ở Việt Nam rất lâu nên không còn nổi giận với những chuyện vớ vẩn như vậy, tôi thấy thật là nực cười và tôi đã làm như nhân viên ấy yêu cầu: chuyển hành lý của tôi từ xe đẩy này qua xe đẩy kia.

Việt Nam có tỉ lệ khách du lịch quay lại rất rất thấp so với các nước Đông Nam Á khác. Họ đến tham quan Việt Nam nhưng chỉ đến một lần duy nhất.Tôi hy vọng những việc ngớ ngẩn như tôi đã gặp ở sân bay sẽ sớm được chấn chỉnh


Leave a comment for Khalid: (Leave a comment)


Comments/Ý kiến phản hồi:

22/01/09

TET
TẾT
 

I remember when we first opened Apollo, we opened more than ten years ago during the summer months. We built up our student numbers and general feedback showed we were doing a good job so I was quite alarmed when six months later our student numbers dropped dramatically. That's when I realised the impact of TET. As a foreigner living in Vietnam one of the first things I realised about TET was that it was not just a few days holiday. Some people would clock out for almost a month. Even if they were still at work it would be useless to try to get anything done. Even today, although the TET "switch off time" has become much shorter it's still a lot longer than New Year holidays in most other countries. It shows how special TET is. An aspect of TET I enjoyed was how Vietnamese friends all invite you to come and celebrate in their homes. AT TET, even people whom I have only met once or twice invite me to their homes to celebrate.
Although I don't like the taste of Banh Chung I have total respect for the love and care that people put into making it when they make it at home. I know that today most people buy it ready made but I will never forget being invited to the house of one of our key team members - Hoa. Her mother talked us through how she made Banh Chung and I remember being very impressed with the patience, love and care she was putting into the process.

Wishing everyone a happy lunar new year with good health, happiness and success!

Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu khi Apollo mới đi vào hoạt động hơn mười năm trước đây vào những tháng mùa hè. Số lượng học viên ngày càng đông chứng tỏ chúng tôi đang làm tốt công việc của mình, vì thế tôi thực sự cảm thấy trong tình trạng báo động khi sáu tháng sau đó số lượng học viên giảm đi đáng kể. Rồi tôi nhận ra đó là do ảnh hưởng của Tết. Là người nước ngoài sinh sống ở Việt Nam, một trong những điều đầu tiên tôi nhận ra là Tết không chỉ là một kỳ nghỉ vài ngày. Một số người “nghỉ ngơi” đến cả tháng. Giả như họ vẫn đến cơ quan làm việc thì cũng khó mà yêu cầu họ hoàn tất công việc ngay. Ngày nay, dù thời gian “nghỉ” Tết đã ngắn hơn rất nhiều, nó vẫn dài hơn hầu hết các kỳ nghỉ năm mới ở các nước khác. Điều này chứng tỏ Tết đặc biệt như thế nào. Một trong những điều tôi thích khi Tết đến là các bạn bè Việt Nam thường mời chúng tôi đến ăn Tết ở nhà họ. Thậm chí có những người chúng tôi chỉ mới gặp một hoặc hai lần, họ cũng mời chúng tôi tới nhà chơi vào ngày Tết. Dù tôi không hảo món bánh chưng cho lắm, tôi hoàn toàn trân trọng tình cảm mà người Việt gửi gắm vào chiếc bánh khi họ gói bánh chưng tại nhà. Ngày nay mọi người thường mua bánh chưng ở cửa hiệu nhưng tôi chẳng thể nào quên lần được mời đến ăn Tết ở nhà Hoa - một trong những thành viên trụ cột của Apollo. Mẹ của Hoa kể cho chúng tôi nghe về cách bà gói và luộc bánh chưng; và tôi nhớ mình đã cảm động như thế nào trước sự nhẫn nại và lòng yêu thương bà đã gửi gắm vào quá trình làm bánh.

Xin chúc tất cả mọi người một năm mới mạnh khoẻ, hạnh phúc và thành công!


Leave a comment for Khalid: (2 comments)


15/12/08

Recognition from the British Queen
Ghi nhận từ Nữ hoàng Anh
 

I recently received a medal (MBE) from the Queen for services to education in Vietnam. I went to Buckingham Palace with my wife, mother and mother in law. You are only allowed to take three guests and it seems that in my family the women were a lot more excited about the ceremony the men so the men stayed at home whilst the women and I had a day at the Palace. The event was very well organized and made me realise that when it comes to formal ceremonies I don't think that any body can do a better job than the British. It's made me feel a lot more positive about the upcoming Olympics in London. I feel that the British will find a way to organise that plays to Britain's strengths.

There is no way I would have received such an award without the hard work and achievements of all the Apollo team. It also made me realize that I am fortunate to be in a country like Vietnam where although it is not always easy, it is possible to make a significant positive impact. We have still got a long way to go but this medal shows us that we are on the right track and gives a lot of encouragement. Some of my Vietnamese friends didn't really understand what I meant when I mentioned that I had received an MBE from the Queen. They thought I had received an MBA. I'd like to recognize the immense contribution of my wife and Apollo co-founder Arabella Peters to helping develop Apollo to where we are today. If I deserve an MBA then she receives a PhD.

It's made me realise that at Apollo we don't give out enough awards to recognize the achievements of specific members of our team. We'll put that on our menu for 2009.


Tôi vừa được nữ hoàng Anh trao tặng danh hiệu MBE cho những đóng góp của tôi đối với sự nghiệp phát triển giáo dục tại Việt Nam. Tôi đến dự lễ trao tặng danh hiệu tại cung điện Buckingham cùng với ba người phụ nữ: vợ, mẹ ruột và mẹ vợ của tôi. Vì mỗi người đến nhận danh hiệu chỉ được phép mang theo ba khách mời và có vẻ như cánh phụ nữ nhà tôi mong chờ buổi lễ này nhiều hơn phái nam, nên những người đàn ông đã vui lòng ở nhà để nhường cho ba người phụ nữ cùng tôi đến cung điện. Buổi lễ được tổ chức hết sức chu đáo khiến tôi nghĩ rằng, đã là nghi lễ trang trọng thì không ai có thể làm tốt hơn người Anh. Tôi cũng cảm thấy rất lạc quan về kỳ Olympic sắp tới diễn ra tại London và tôi tin rằng nước Anh sẽ tìm ra cách để thể hiện được thế mạnh của vương quốc mình khi tổ chức thế vận hội này.

Nếu không nhờ vào những thành quả mà cả tập thể nhân viên Apollo đã nỗ lực đạt được, thì chắc hẳn tôi đã không có cơ hội được nhận một giải thưởng cao quý như thế này. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được làm việc và sinh sống tại Việt Nam – dù không phải lúc nào cũng dễ dàng gặt hái thành công ở đây, nhưng là nơi ta có thể tạo ra được những tác động tích cực. Chúng tôi còn cả chặng đường dài trước mắt nhưng sự ghi nhận này đã động viên chúng tôi rất nhiều và làm chúng tôi tin rằng mình đang đi đúng hướng. Khi tôi “khoe” với bạn bè danh hiệu này, một vài người bạn Việt Nam không hiểu MBE (Member of British Empire) là gì, họ cứ nghĩ tôi mới hoàn thành xong chương trình MBA. Tôi cũng muốn nhân đây cám ơn sự đóng góp to lớn của Arabella Peters, người bạn đời - người đồng sáng lập Apollo, đã cùng chung tay xây dựng Apollo lớn mạnh như ngày hôm nay. Nếu tôi có được tấm bằng thạc sĩ thì hẳn học vị tiến sĩ mới xứng đáng với vợ tôi.

Sự ghi nhận này cũng giúp tôi nhận ra rằng, tại Apollo chúng tôi vẫn chưa có những phần thưởng xứng đáng cho những cá nhân đạt thành tích tốt. Chúng tôi nhất định sẽ đưa việc này vào danh mục những việc ưu tiên làm trong năm 2009 sắp tới.


Leave a comment for Khalid: (1 comment)


10/10/08

SPENDING MONEY
TIÊU TIỀN
 

Recently two foreign banks received licences to establish more branches in Vietnam. I understand that a third foreign bank will likely be licenced soon. The bank market in Vietnam is very underdeveloped so I'm sure that there is more than enough room in the market for 3 foreign banks and several local banks.

Having 3 foreign banks will likely have a positive impact on the industry as a whole as they can help set benchmarks and standards which local banks can learn from. The one area of banking that I hope Vietnamese don't learn from the West is in making it easy for individuals to build up debt. In the USA and many other countries people are blaming banks for giving our loans to people who should not have been borrowing. I feel the blame lies just as much with the individual as with the bank. Many of my friends in the UK have built up a lot of credit card debt because banks were very ready to loan them cash and my friends were far too ready to spend it.

The high interest rates today in Vietnam make it difficult for people to borrow money but the challenge will be in the future when interest rates come down. What do you feel? As the banking sector in Vietnam grows and interest rates come down will people in Vietnam resist the temptation to spend more than they can afford?


Gần đây, có hai ngân hàng nước ngoài vừa được cấp phép thành lập thêm nhiều chi nhánh tại Việt Nam. Tôi được biết là một ngân hàng nữa có lẽ cũng sắp được cấp phép. Thị trường ngân hàng tại Việt Nam vẫn chưa phát triển hết tiềm năng nên tôi tin rằng nó vẫn là mảnh đất màu mỡ cho 3 ngân hàng nước ngoài và một số ngân hàng Việt Nam khai thác.

Việc có 3 ngân hàng nước ngoài hoạt động chắc chắn sẽ có tác động tích cực đến toàn ngành ngân hàng nói chung. Các ngân hàng nước ngoài sẽ tạo ra hệ thống tiêu chuẩn mà các ngân hàng Việt Nam có thể học tập. Nhưng có một điều mà tôi mong rằng các ngân hàng Việt Nam không học từ phương Tây, đó là tạo điều kiện cho người ta nợ nần chồng chất. Ở Mỹ cũng như ở nhiều nước khác, người ta đang trách các ngân hàng cho những người không nên vay tiền vay. Tôi nghĩ người vay cũng đáng trách chứ không riêng gì ngân hàng. Nhiều bạn bè của tôi ở Anh cũng nợ hàng đống trong thẻ tín dụng vì các ngân hàng rất sẵn lòng cho vay trong khi các bạn tôi cũng rất sẵn lòng vay tiền để tiêu xài thoả thích.

Tỉ lệ lãi suất hiện nay tại Việt Nam khá cao nên người ta ngại vay tiền. Nhưng trong tương lai, khi lãi suất hạ xuống thì việc này cũng đáng cho chúng ta suy nghĩ. Bạn nghĩ thế nào? Liệu khi ngành ngân hàng Việt Nam phát triển và tỉ lệ lãi suất giảm xuống, người Việt có cưỡng lại được cám dỗ xài nhiều tiền hơn khả năng họ có thể chi trả không?


Leave a comment for Khalid: (2 comments)


24/09/08

BIRTHDAY
SINH NHẬT
 

I recently celebrated my birthday with one of my new resolutions being to write the blog more often so I'm making more of an effort starting today. I have just turned 38 but for some reason had it in my head that I was going to be 39. I realised that the reason for the confusion is that in Vietnam culture I am 39 but in Western culture I'm 38. I still don't totally understand why there's a difference between the two ways of calculating. The only explanation I've had so far is that in Vietnam culture the clock starts from when you're in your mother's womb whereas in Western culture the clock starts from when you leave the womb. I'm not sure if that's the real reason. If anyone can shed light on this, let me know.


Tôi vừa tổ chức sinh nhật và một trong những điều tôi quyết tâm thực hiện trong năm tới là viết blog thường xuyên hơn, vậy nên tôi quyết tâm thực hiện ngay hôm nay. Tôi vừa bước sang tuổi 38 nhưng không hiểu sao tôi lại hay nghĩ rằng tôi đã bước sang tuổi 39. Tôi nhận ra lý do là vì theo cách tính của người Việt, tôi đúng thật 39 tuổi nhưng tính theo cách của người phương Tây thì tôi chỉ mới 38. Tôi cũng chưa thật hiểu tại sao lại có hai cách tính khác nhau như vậy. Tôi được giải thích là theo văn hóa Việt Nam, tuổi được tính từ khi người ta ở trong bụng mẹ trong khi theo văn hoá phương Tây, tuổi được tính từ khi người ta được sinh ra. Tôi không biết đó có phải là lý do thật sự hay không. Nếu bạn nào hiểu lý do, bạn giải thích giúp tôi nhé!


Leave a comment for Khalid: (3 comments)

:: Next Page >>

Search

About Khalid


Recent Updates





Syndicate this blog
  • RSS 2.0: RSS